早秋二绝 其二

宋代 寇准
一听早蝉响,坐悲芳岁阑。新秋空索寞,前事但心酸。
tīng zǎo chán xiǎng   zuò bēi fāng suì lán xīn qiū kōng suǒ qián   shì dàn xīn suān