早秋

宋代 陆游
秋入房栊夜渐长,纱厨笛簟怯新凉。 萤光得意穿帘隙,桐叶知时拂井床。 世事本来谁得鹿?人生何处不亡羊?灯前笑向吾儿说,又过铜匜半篆香。
qiū fáng lóng jiàn zhǎng   shā chú diàn qiè xīn liáng  
yíng guāng chuān 穿 lián   tóng zhī shí jǐng chuáng  
shì shì běn lái shuí de 鹿   rén shēng chǔ wáng yáng   dēng qián xiào xiàng ér shuō   yòu guò tóng bàn zhuàn xiāng