早起

明代 文徵明
残更断续天苍苍,开门汲井夜欲央。鸡声人语杳无际,落月曙色相为光。 临风短发不受握,泫露碧叶微生凉。屋头日出万事集,惜取静境聊徜徉。
cán gēng duàn tiān cāng cāng   kāi mén jǐng yāng shēng rén yǎo luò   yuè shǔ xiàng wèi guāng    
lín fēng duǎn shòu   xuàn wēi shēng liáng tóu chū wàn shì   jìng jìng liáo cháng yáng