早起

唐代 杨厚
星汉转寒更,伊余索寞情。钟催归梦断,雁引远愁生。 危壁兰光暗,疏帘露气清。闲庭聊一望,海日未分明。
xīng hàn zhuǎn hán gēng   suǒ qíng zhōng cuī guī mèng duàn   yàn yǐn yuǎn chóu shēng
wēi lán guāng àn   shū lián qīng xián tíng liáo wàng   hǎi wèi fēn míng