早梅

宋代 胡铨
千林阒无伴,独秀益孤明。索笑延幽赏,闻香失宿酲。 天教清到骨,我岂淡无情。睡起黄昏月,花边洗破觥。
qiān lín bàn   xiù míng suǒ xiào yán yōu shǎng wén   xiāng shī chéng 宿    
tiān jiào qīng dào   dàn qíng shuì huáng hūn yuè huā   biān gōng