早梅

宋代 李新
冥寞元崖宅有神,冷香寒色漏天真。感深暖日常为力,杰出飞霜恐后春。 千里故人何以寄,一枝幽意望谁亲。孤标若值芳华菀,羞与妖红碧树邻。
míng yuán zhái yǒu shén   lěng xiāng hán lòu tiān zhēn gǎn shēn nuǎn cháng wéi   jié chū fēi shuāng kǒng hòu chūn
qiān rén   zhī yōu wàng shuí qīn biāo ruò zhí fāng huá wǎn   xiū yāo hóng shù lín