皂罗特髻 赋包头

清代 厉鹗
胶鬟拢罢,称滑笏吴绡,摺成如水。浅縆素额,更斜遮蝉翅。 重窥镜、非关怕冷,上头初、爱道随时世。最宜淡泞,恁略施珠翠。 还把一痕绵擘,衬微微红起。春愁困、莫教半卸,到残妆、秀晕分明是。 碧烟抹断,看两蛾尤细。
jiāo huán lǒng   chēng huá xiāo   zhé chéng shuǐ qiǎn gēng é   gèng xié zhē chán chì
zhòng kuī jìng fēi guān lěng   shàng tou chū ài dào suí shí shì zuì dàn nìng   nèn lüè shī zhū cuì
hái hén mián bāi   chèn wēi wēi hóng chūn chóu kùn jiào bàn xiè   dào cán zhuāng xiù yūn fēn míng shì
yān duàn   kàn liǎng é yóu