枣花

宋代 董嗣杲
香落衣巾靡靡中,花垂碧涧不流冬。 易开易落催成子,谁采谁收怕见红。 种有万林绵北地,诗传八月剥西风。 千株可等侯千哀悼,安邑曾收结实功。
xiāng luò jīn zhōng   huā chuí jiàn liú dōng  
kāi luò cuī chéng zi   shuí cǎi shuí shōu jiàn hóng  
zhǒng yǒu wàn lín mián běi   shī chuán yuè 西 fēng  
qiān zhū děng hóu qiān āi dào   ān céng shōu jiē shí gōng