早发故园

唐代 马戴
语别在中夜,登车离故乡。曙钟寒出岳,残月迥凝霜。 风柳条多折,沙云气尽黄。行逢海西雁,零落不成行。
bié zài zhōng   dēng chē xiāng shǔ zhōng hán chū yuè   cán yuè jiǒng níng shuāng
fēng liǔ tiáo duō zhé   shā yún jìn huáng xíng féng hǎi 西 yàn   líng luò chéng háng