早冬游王屋,自灵都抵阳台上方望天坛,偶吟

唐代 白居易
霜降山水清,王屋十月时。石泉碧漾漾,岩树红离离。 朝为灵都游,暮有阳台期。飘然世尘外,鸾鹤如可追。 忽念公程尽,复惭身力衰。天坛在天半,欲上心迟迟。 尝闻此游者,隐客与损之。各抱贵仙骨,俱非泥垢姿。 二人相顾言,彼此称男儿。若不为松乔,即须作皋夔。 今果如其语,光彩双葳蕤。一人佩金印,一人翳玉芝。 我来高其事,咏叹偶成诗。为君题石上,欲使故山知。
shuāng jiàng shān shuǐ qīng   wáng shí yuè shí shí quán yàng yàng   yán shù hóng
cháo wèi líng dōu yóu   yǒu yáng tái piāo rán shì chén wài   luán zhuī
niàn gōng chéng jǐn   cán shēn shuāi tiān tán zài tiān bàn   shàng xīn chí chí
cháng wén yóu zhě   yǐn sǔn zhī bào guì xiān   fēi gòu 姿
èr rén xiàng yán   chēng nán ér ruò wéi sōng qiáo   zuò gāo kuí
jīn guǒ   guāng cǎi shuāng wēi ruí rén pèi jīn yìn   rén zhī
lái gāo shì   yǒng tàn ǒu chéng shī wèi jūn shí shàng   shǐ 使 shān zhī