早蝉

唐代 贾岛
早蝉孤抱芳槐叶,噪向残阳意度秋。也任一声催我老, 堪听两耳畏吟休。得非下第无高韵,须是青山隐白头。 若问此心嗟叹否,天人不可怨而尤。
zǎo chán bào fāng huái   zào xiàng cán yáng qiū rèn shēng cuī lǎo  
kān tīng liǎng ěr wèi yín xiū de fēi xià gāo yùn   shì qīng shān yǐn bái tóu
ruò wèn xīn jiē tàn fǒu   tiān rén yuàn ér yóu