早蝉

唐代 薛能
不见上庭树,日高声忽吟。他人岂无耳,远客自关心。 暂落还因雨,横飞亦向林。分明去年意,从此渐闻砧。
jiàn shàng tíng shù   gāo shēng yín rén ěr   yuǎn guān xīn
zàn luò hái yīn   héng fēi xiàng lín fēn míng nián   cóng jiàn wén zhēn