赞王来山爱竹祠前枯竹再生

宋代 陈著
清护祠香立翠寒,谁知活处发霜痕。 生生与善相为脉,节节是仁皆可根。 方信虚中涵造化,何妨直下长儿孙。 更须就此封培去,千亩成阴百世门。
qīng xiāng cuì hán   shéi zhī huó chù shuāng hén  
shēng shēng shàn xiāng wéi mài   jié jié shì rén jiē gēn  
fāng xìn zhōng hán zào huà   fáng zhí xià zhǎng ér sūn  
gèng jiù fēng péi   qiān chéng yīn bǎi shì mén