赞崔氏夫人

唐代 白居易
亭亭独步□枝花,红脸青娥不是夸。 作将喜貌为愁貌,未惯离家往婿家。
tíng tíng   zhī huā   hóng liǎn qīng é shì kuā  
zuò jiāng mào wèi chóu mào   wèi guàn jiā wǎng 婿 jiā