杂句 其四

唐代 庞蕴
思思低思思,自叹一双眉。向他胜地坐,万事总不知。 六识若似眉,即得不思议。六识若嫌眉,论时没脑痴。 伊若去却眉,即被世人欺。饶你六识喽啰汉,总成乞索儿。
  tàn shuāng méi xiàng shèng zuò   wàn shì zǒng zhī
liù shí ruò shì méi   liù shí ruò xián méi   lùn shí méi nǎo chī
ruò què méi   bèi shì rén ráo liù shí lóu luō hàn   zǒng chéng suǒ ér