再至凌风亭

宋代 韩元吉
目尽西风落照边,危亭负景故依然。 重来身忝二千石,老去心惊十九年。 种柳已高丹槛外,栽花犹占绿窗前。 不堪纱发纷垂领,还愧青春令尹贤。
jǐn 西 fēng luò zhào biān   wēi tíng jǐng rán  
chóng lái shēn tiǎn èr qiān dàn   lǎo xīn jīng shí jiǔ nián  
zhǒng liǔ gāo dān kǎn wài   zāi huā yóu zhàn 绿 chuāng qián  
kān shā fēn chuí lǐng   hái kuì qīng chūn lìng yǐn xián