再至居庸二首 其二

明代 边贡
山云冉冉石垂垂,公暇焚香晚对宜。窥牖乱峰青似戟,穴城孤涧白于丝。 人家高下缘蹊见,风气寒暄入塞知。凭语抱关休偃仰,云中日夜羽书驰。
shān yún rǎn rǎn shí chuí chuí   gōng xiá fén xiāng wǎn duì kuī yǒu luàn fēng qīng shì xué   chéng jiàn bái    
rén jiā gāo xià yuán jiàn   fēng hán xuān sāi zhī píng bào guān xiū yǎn yǎng yún   zhōng shū chí