再至京口寄漕使曹郎中

宋代 王安石
漂流曾落此江边,忆与诗翁赋浩然。 乡国去身犹万里,驿亭分首已三年。 北城红出高枝靓,南浦青回老树圆。 还似昔时风露好,只疑谈笑在君前。
piāo liú céng luò jiāng biān   shī wēng hào rán
xiāng guó shēn yóu wàn   驿 tíng fēn shǒu sān nián
běi chéng hóng chū gāo zhī jìng   nán qīng huí lǎo shù yuán
hái shì shí fēng hǎo   zhǐ tán xiào zài jūn qián