再至建康 其二

宋代 叶梦得
推毂何堪付老儒,腰间仍佩玉麟符。千门万户照天阙,二水三山非故庐。 谈笑定谁能却敌,衰慵真自笑非夫。淮南金鼓连沧海,为趣嫖姚速破胡。
tuī kān lǎo   yāo jiān réng pèi lín qiān mén wàn zhào tiān què èr   shuǐ sān shān fēi    
tán xiào dìng shuí néng què   shuāi yōng zhēn xiào fēi huái nán jīn lián cāng hǎi wèi   piáo yáo