在狱咏蝉并序

唐代 骆宾王
余禁所禁垣西,是法厅事也,有古槐数珠焉。虽生意可知,同殷仲文之古树,而听讼斯在,即周召伯之甘棠。每至夕照低阴,秋蝉疏引,发声幽息,有切尝闻。岂人心异于曩时,将虫响悲于前听。嗟乎,声以动容,德人以象贤。故洁其身也,禀君子达人之高行,蜕其皮也,有仙都羽化之灵姿。候时而来,顺阴阳之数,应节为变,寄藏用之机。有目斯开,不以道昏而昧其视,有翼自薄,不以俗厚而其真。吟乔树之微风,韵姿天纵,饮高秋之坠露,清畏人知。仆失路艰虞,遭时微徽。不哀伤而自怨,未摇落而先衰。闻蟪蛄之流声,悟平反之已奏,见情沿物应,哀弱羽之飘零,道寄人知,悯馀声之寂寞。非谓文墨,取代幽忧云尔。 西陆蝉声唱,南冠客思深。 不堪玄鬓影,来对白头吟。 露重飞难进,风多响易沉。 无人信高洁,谁为表余心。
jìn suǒ jìn yuán 西   shì tīng shì   yǒu huái shù zhū yān suī shēng zhī   tóng yīn zhòng wén zhī shù   ér tīng sòng zài   zhōu zhào zhī gān táng měi zhì zhào yīn   qiū chán shū yǐn   shēng yōu   yǒu qiè cháng wén rén xīn nǎng shí   jiāng chóng xiǎng bēi qián tīng jiē   shēng dòng róng   rén xiàng xián jié shēn   bǐng jūn zi rén zhī gāo xíng   tuì   yǒu xiān dōu huà zhī líng 姿 hòu shí ér lái   shùn yīn yáng zhī shù   yīng jié wèi biàn   cáng yòng zhī yǒu kāi   dào hūn ér mèi shì   yǒu báo   hòu ér zhēn yín qiáo shù zhī wēi fēng   yùn 姿 tiān zòng   yǐn gāo qiū zhī zhuì   qīng wèi rén zhī shī jiān   zāo shí wēi huī āi shāng ér yuàn   wèi yáo luò ér xiān shuāi wén huì zhī liú shēng   píng fǎn zhī zòu   jiàn qíng yán 沿 yīng   āi ruò zhī piāo líng   dào rén zhī   mǐn shēng zhī fēi wèi wén   dài yōu yōu yún ěr
西 chán shēng chàng   nán guān shēn
kān xuán bìn yǐng   lái duì bái tóu yín
zhòng fēi nán jìn   fēng duō xiǎng chén
rén xìn gāo jié   shuí wèi biǎo xīn