再遇雪

宋代 卫宗武
穷冬滞空山,风雨何凄迷。 冯夷工翦水,有枝不肯施。 俄於夜未分,六出纷葳蕤。 但见草壤间,叠叠生玉枝。 须臾遂弥满,匼匝生四围。 突兀千丈高,浩无肤寸遗。 寒林远映带,一色相参差。 天工呈大巧,幻出此段奇。 遂令翳蔡间,琐碎玉作姿。 安得借化冶,烹鍊如银为。 勿使见晛消,有若朝露晞。 巨灵与夸娥,负挟从我归。 以此几嵯峨,森列置八维。 为民除热恼,盛夏袪炎威。 金石可流烁,天瑞无变移。 良宵著胆蟾,绕以波琉璃。 四时照吟笔,千古凝清辉。
qióng dōng zhì kōng shān   fēng  
féng gōng jiǎn shuǐ   yǒu zhī kěn shī  
é wèi fēn   liù chū fēn wēi ruí  
dàn jiàn cǎo rǎng jiān   dié dié shēng zhī  
suì mǎn   shēng wéi  
qiān zhàng gāo   hào cùn  
hán lín yuǎn yìng dài   xiàng cēn  
tiān gōng chéng qiǎo   huàn chū duàn  
suì lìng cài jiān   suǒ suì zuò 姿  
ān jiè huà   pēng liàn yín wèi  
shǐ 使 jiàn xiàn xiāo   yǒu ruò zhāo  
líng kuā é   jiā cóng guī  
cuó é   sēn liè zhì wéi  
wèi mín chú nǎo   shèng xià yán wēi  
jīn shí liú shuò   tiān ruì biàn  
liáng xiāo zhù dǎn chán   rào liú li  
shí zhào yín   qiān níng qīng huī