再游竹林寺

唐代 王翰
碑石千年记李唐,高僧神异更张皇。山间木润龙腾气,林际灯明佛放光。 金舌有人传正印,石头无客问空王。我来暂借禅床坐,闲漱清泉净水香。
bēi shí qiān nián táng   gāo sēng shén gēng zhāng huáng shān jiān rùn lóng téng   lín dēng míng fàng guāng
jīn shé yǒu rén chuán zhèng yìn   shí tou wèn kōng wáng lái zàn jiè chán chuáng zuò   xián shù qīng quán jìng shuǐ xiāng