再游石门洞

明代 边贡
苍然郭东山,百丈萦青碧。石门忽中断,窈窕开仙宅。 遥窥日月深,却转烟雾隔。中天屹楼居,星斗挂几席。 芳岩眩绮绣,丛巘围苍壁。山鬼不避人,惊猿啸窥客。 披榛上孤亭,奇观壮心魄。穷崖倚天悬,瀑水半空射。 高流横杂佩,直下垂疋帛。分作四山喧,散为千顷泽。 初冬天未寒,晨曦映岚赫。重来意弥眷,独往任所适。 信美惬心期,胡为老行役。终然脱尘网,高举凌风翮。
cāng rán guō dōng shān   bǎi zhàng yíng qīng shí mén zhōng duàn yǎo   tiǎo kāi xiān zhái    
yáo kuī yuè shēn   què zhuǎn yān zhōng tiān lóu xīng   dǒu guà    
fāng yán xuàn xiù   cóng yǎn wéi cāng shān guǐ rén jīng   yuán xiào kuī    
zhēn shàng tíng   guān zhuàng xīn qióng tiān xuán   shuǐ bàn kōng shè    
gāo liú héng pèi   zhí xià chuí fēn zuò shān xuān sàn   wèi qiān qǐng    
chū dōng tiān wèi hán   chén yìng lán chóng lái juàn   wǎng rèn suǒ shì    
xìn měi qiè xīn   wéi lǎo xíng zhōng rán tuō chén wǎng gāo   líng fēng