再游三峡赠文上人

宋代 释德洪
肉身大士延平公,眉毛如雪声如钟。东坡醉眼亦多耳,信口呼作僧中龙。 坐令玉色烟峦里,晨钟暮鼓三千指。而今滑冷撼不应,青灯白塔临寒水。 上人谈笑有精色,闻是延平坐中客。紫霄峰下曾相逢,别来几何头已白。 地炉夜语寻前事,当日交游半生死。与君等是三眠蚕,浮世百年那免此。 我寻旧游聊自娱,忽然见君欢有馀。一笑且从吾所适,后会重来知有无。
ròu shēn shì yán píng gōng   méi mao xuě shēng zhōng dōng zuì yǎn duō ěr xìn   kǒu zuò sēng zhōng lóng    
zuò lìng yān luán   chén zhōng sān qiān zhǐ ér jīn huá lěng hàn yīng qīng   dēng bái lín hán shuǐ    
shàng rén tán xiào yǒu jīng   wén shì yán píng zuò zhōng xiāo fēng xià céng xiāng féng bié   lái tóu bái    
xún qián shì   dāng jiāo yóu bàn shēng jūn děng shì sān mián cán   shì bǎi nián miǎn    
xún jiù yóu liáo   rán jiàn jūn huān yǒu xiào qiě cóng suǒ shì hòu   huì chóng lái zhī yǒu