再游普光寺

宋代 黄裳
春来时,春红照我衔清杯。老僧朴野自合道,只从一笑忘形骸。 秋时到,诗翁清瘦秋容老。吟成兴尽可以归,一雨岩前恰初过。 劳生自适能几人,白云流水谁相亲。黄金满屋莫使悟,悟便输他方外春。
chūn lái shí   chūn hóng zhào xián qīng bēi lǎo sēng piáo dào zhī   cóng xiào wàng xíng hái    
qiū shí dào   shī wēng qīng shòu qiū róng lǎo yín chéng xìng jìn guī   yán qián qià chū guò    
láo shēng shì néng rén   bái yún liú shuǐ shuí xiāng qīn huáng jīn mǎn shǐ 使   biàn shū 便 fāng wài chūn