再游灵岩寺十二韵

明代 王世贞
为舍祗园竹,名山结愿偏。登临恍初地,徙倚更诸天。 不改芙蓉色,微添萝薜烟。松云移叠嶂,花雨助鸣泉。 芒屩青从引,苔衣碧任穿。井犹双鹤浴,瀑似片虹悬。 磬发僧归定,灯馀客借传。新茶收月供,净氎割霞眠。 未叩无生理,聊追有漏缘。空闻飞锡杖,不见布金田。 尽劫终成幻,降心返离禅。祇应何所住,一钵付流年。
wèi shě zhī yuán zhú   míng shān jié yuàn piān dēng lín huǎng chū   gèng zhū tiān    
gǎi róng   wēi tiān luó yān sōng yún dié zhàng huā   zhù míng quán    
máng juē qīng cóng yǐn   tái rèn chuān 穿 jǐng yóu shuāng   shì piàn hóng xuán    
qìng sēng guī dìng   dēng jiè chuán xīn chá shōu yuè gōng jìng   dié xiá mián    
wèi kòu shēng   liáo zhuī yǒu lòu yuán kōng wén fēi zhàng   jiàn jīn tián    
jǐn jié zhōng chéng huàn   jiàng xīn fǎn chán yīng suǒ zhù   liú nián