再游径山

宋代 苏轼
老人登山汗如濯,到山困卧呼不觉。 觉来五鼓日三竿,始信孤云天一握。 (古语云:孤云两角,去天一握。 )平生未省出艰险,两足惯曾行荦确。 含晖亭上望东溟,凌霄峰头挹南岳。 共爱丝杉翠丝乱,谁见玉芝红玉琢。 白云何事自来往,明月长圆无晦朔。 (山有白云峰、明月庵。 )冢上鸡鸣犹忆钦,山前凤舞远征璞。 雪窗驯兔元不死,烟岭孤猿苦难捉。 従来白足傲死生,不怕黄巾把刀槊。 榻上双痕凛然在,剑头一吷何须角。 (以上皆山中故事。 )嗟我昏顽晚闻道,与世龃龉空多学。 灵水先除眼界花,(龙井水洗眼有效。 )清诗为洗心源浊。 骚人未要逃竞病,禅老但喜闻剥啄。 此生更得几回来,従今有暇无辞数。
lǎo rén dēng shān hàn zhuó   dào shān kùn jué  
jué lái sān gān 竿   shǐ xìn yún tiān  
  yún   yún liǎng jiǎo   tiān  
  píng shēng wèi shěng chū jiān xiǎn   liǎng guàn zēng xíng luò què  
hán huī tíng shàng wàng dōng míng   líng xiāo fēng tóu nán yuè  
gòng ài shān cuì luàn   shuí jiàn zhī hóng zhuó  
bái yún shì lái wǎng   míng yuè cháng yuán huì shuò  
  shān yǒu bái yún fēng míng yuè ān    
  zhǒng shàng míng yóu qīn   shān qián fèng yuǎn zhēng  
xuě chuāng xùn yuán   yān lǐng yuán nàn zhuō  
cóng lái bái ào shēng   huáng jīn dāo shuò  
shàng shuāng hén lǐn rán zài   jiàn tóu xuè jiǎo  
  shàng jiē shān zhōng shì  
  jiē hūn wán wǎn wén dào   shì kōng duō xué  
líng shuǐ xiān chú yǎn jiè huā     lóng jǐng shuǐ yǎn yǒu xiào  
  qīng shī wèi xīn yuán zhuó  
sāo rén wèi yào táo jìng bìng   chán lǎo dàn wén zhuó  
shēng gèng huí lai   cóng jīn yǒu xiá shù