再用韵赠黄子久

元代 杨载
自惟明似镜,何用曲如钩。未获唐臣荐,徒遭汉吏收。 悠然安性命,复此纵歌讴。石父能无辱,虞卿即有愁。 归田终寂寂,行世且浮浮。不假侪群彦,真堪客五侯。 高人求款洽,末俗避喧啾。藜杖常他适,绳枢每自缪。 与人殊用舍,在己寡愆尤。济济违班列,伥伥远匹俦。 能诗齐杜甫,分道偪庄周。达饮千钟酒,高登百尺楼。 艰危仍蜀道,留滞复荆州。鹤度烟霄阔,龙吟雾雨稠。 东行观海岛,西逝涉江流。自拟需于血,何期涣有丘。 古书尝历览,大药岂难求。抚事吟《梁父》,驰田赋《远游》。 堂名希莫莫,亭扁效休休。槛日吟东济,窗风背北飕。 鸣琴消永昼,吹律效清秋。雅俗居然别,仙凡迥不侔。 多闻踰束皙,善对迈杨修。尽有匡时略,宁无切己忧。 尘埃深灭迹,霜雪暗盈头。始见神龟梦,终营狡兔谋。 雪埋东郭履,月满太湖舟。急景谁推毂,流年孰唱筹。 凌波乘赤鲤,望气候青牛。好结飞霞佩,胡为淹此留。
wéi míng shì jìng   yòng gōu wèi huò táng chén jiàn   zāo hàn shōu    
yōu rán ān xìng mìng   zòng ōu shí néng   qīng yǒu chóu    
guī tián zhōng   xíng shì qiě jiǎ chái qún yàn zhēn   kān hòu    
gāo rén qiú kuǎn qià   xuān jiū zhàng cháng shì shéng   shū měi móu    
rén shū yòng shè   zài guǎ qiān yóu wéi bān liè chāng   chāng yuǎn chóu    
néng shī   fēn dào zhuāng zhōu yǐn qiān zhōng jiǔ gāo   dēng bǎi chǐ lóu    
jiān wēi réng shǔ dào   liú zhì jīng zhōu yān xiāo kuò lóng   yín chóu    
dōng xíng guān hǎi dǎo   西 shì shè jiāng liú xuè   huàn yǒu qiū    
shū cháng lǎn   yào nán qiú shì yín liáng chí tián   yuǎn yóu            
táng míng   tíng biǎn xiào xiū xiū kǎn yín dōng chuāng   fēng bèi běi sōu    
míng qín xiāo yǒng zhòu   chuī xiào qīng qiū rán bié xiān   fán jiǒng móu    
duō wén shù   shàn duì mài yáng xiū jǐn yǒu kuāng shí lüè níng   qiè yōu    
chén āi shēn miè   shuāng xuě àn yíng tóu shǐ jiàn shén guī mèng zhōng   yíng jiǎo móu    
xuě mái dōng guō   yuè mǎn tài zhōu yǐng shuí tuī liú   nián shú chàng chóu    
líng chéng chì   wàng hòu qīng niú hǎo jié fēi xiá pèi   wéi yān liú