再用韵题翠壁

宋代 朱熹
孤亭一目尽天涯,俯瞰烟村八九家。翠壁何年悬布水,绿阴经雨堕危花。 杖藜徙倚凝春望,觅句淹留到晚衙。珍重诗翁莫相恼,枯肠搅断鬓丝华。
tíng jǐn tiān   kàn yān cūn jiǔ jiā cuì nián xuán shuǐ   绿 yīn jīng duò wēi huā
zhàng níng chūn wàng   yān liú dào wǎn zhēn zhòng shī wēng xiāng nǎo   cháng jiǎo duàn bìn huá