再用韵简王簿

宋代 虞俦
山云泼墨度墙隈,信道鸣鸠唤雨来。 骤泻竹梢青幂幂,乱翻荷盖白皑皑。 尊前花落愁赊酒,地上钱流错认苔。 更愿公家宽赋敛,斯民卒岁亦悠哉。
shān yún qiáng wēi   xìn dào míng jiū huàn lái  
zhòu xiè zhú shāo qīng   luàn fān gài bái ái ái  
zūn qián huā luò chóu shē jiǔ   shàng qián liú cuò rèn tái  
gèng yuàn gōng jiā kuān liǎn   mín suì yōu zāi