再用韵答和者

宋代 卫宗武
依山构靖庐,虽陋亦可坐。 幽林隔尘嚣,逦迤八九嶞。 时来友高士,一岁知几过。 野花薰醉醒,山鸟啼梦破。 何莫菲真诠,岂为崇小果。 颇喜仙侣稠,可使玄风播。 道腴足隽永,世味等涕唾。 谷神傥不死,造物何能奈。 多君从我游,白云肯分卧。 第嗟屋宅坏,殆类甑已堕。 内炼怅莫成,服食其或可。 伯阳丹鼎余,刀圭分赠我。
shān gòu jìng   suī lòu zuò  
yōu lín chén xiāo   jiǔ duò  
shí lái yǒu gāo shì   suì zhī guò  
huā xūn zuì xǐng   shān niǎo mèng  
fēi zhēn quán   wèi chóng xiǎo guǒ  
xiān chóu   shǐ 使 xuán fēng  
dào juàn yǒng   shì wèi děng tuò  
shén tǎng   zào néng nài  
duō jūn cóng yóu   bái yún kěn fēn  
jiē zhái huài   dài lèi zèng duò  
nèi liàn chàng chéng   shí huò  
yáng dān dǐng   dāo guī fēn zèng