再用韵酬朱行甫

宋代 方岳
梦中翠凤飞来双,驾言后土逊名邦。 手持玉简判红紫,敛袂欲以诗城降。 粹容喜动日月角,揖我入对玲珑窗。 为言琼花返蓬阆,下界久矣无根椿。 乃今存者赝本耳,补亡以给青油幢。 人间识真盖亦寡,载酒嘉宾宁论缸。 黄冠诞谲谨勿信,传讹听舛其言咙。 为花作辨氏子,谬妄补入黄锺腔。 耳庸目陋惑世俗,其罪不能三赦蠢。 朱云之孙亦奇士,文有气骨丰而厖。 谓琼赤玉匪为白,不比俗论纷茸尨。 诗筒往来捷於响,夜发严鼓声逢逢。 咨尔岳为谢此老,壮哉寸管飞涛江。
mèng zhōng cuì fèng fēi lái shuāng   jià yán hòu xùn míng bāng  
shǒu chí jiǎn pàn hóng   liǎn mèi shī chéng jiàng  
cuì róng dòng yuè jiǎo   duì líng lóng chuāng  
wéi yán qióng huā fǎn péng láng   xià jiè jiǔ gēn chūn 椿  
nǎi jīn cún zhě yàn běn ěr   wáng gěi qīng yóu zhuàng  
rén jiān shí zhēn gài guǎ   zài jiǔ jiā bīn níng lùn gāng  
huáng guān dàn jué jǐn xìn   chuán é tīng chuǎn yán lóng  
wèi huā zuò biàn shì zi   miù wàng huáng zhōng qiāng  
ěr yōng lòu huò shì   zuì néng sān shè chǔn  
zhū yún zhī sūn shì   wén yǒu fēng ér páng  
wèi qióng chì fěi wèi bái   lùn fēn rōng máng  
shī tǒng wǎng lái jié xiǎng   fèi yán shēng féng féng  
ěr yuè wèi xiè lǎo   zhuàng zāi cùn guǎn fēi tāo jiāng