再用韵呈斯远

宋代 赵蕃
与其纷纷评月旦,孰知黄妳寄疲倦。 夫君忽来语不休,政使风吹吹不断。 我归政泊水之南,君往适当溪北岸。 有时浩歌送激烈,却恨中流鹅鸭乱。 看君鹄举且鸿飞,而我孤奔仍鼠窜。 终焉岂有尺布缝,其价可值锦绣段。
fēn fēn píng yuè dàn   shú zhī huáng juàn  
jūn lái xiū   zhèng shǐ 使 fēng chuī chuī duàn  
guī zhèng shuǐ zhī nán   jūn wǎng shì dàng běi àn  
yǒu shí hào sòng liè   què hèn zhōng liú é luàn  
kàn jūn qiě hóng 鸿 fēi   ér bēn réng shǔ cuàn  
zhōng yān yǒu chǐ fèng   jià zhí jǐn xiù duàn