再用韵

宋代 许及之
正士如正色,耻与俗竞妍。老成信迟钝,阿婆曾少年。 斯人寄閒地,宇宙岂赘骈。向来驰天壤,谁者相愚贤。 我欲从之游,每恨不得前。兹行本尸祝,代庖误当筵。 高轩既枉过,妙语亦盈编。受施不知报,力疾可复牵。 风雪久为虐,江湖长蛟涎。天岂困男儿,地阙东南堧。 惟有皎洁姿,不受寒暑煎。勉子加餐饭,行行盍仔肩。 时哉有通塞,道岂随变迁。愿将钓竿手,一为公执鞭。
zhèng shì zhèng   chǐ jìng yán lǎo chéng xìn chí dùn ā   céng shào nián    
rén xián   zhòu zhuì pián xiàng lái chí tiān rǎng shuí   zhě xiāng xián    
cóng zhī yóu   měi hèn qián xíng běn shī zhù dài   páo dāng yán    
gāo xuān wǎng guò   miào yíng biān shòu shī zhī bào   qiān    
fēng xuě jiǔ wèi nüè   jiāng zhǎng jiāo xián tiān kùn nán ér   quē dōng nán ruán    
wéi yǒu jiǎo jié 姿   shòu hán shǔ jiān miǎn zi jiā cān fàn xíng   xíng jiān    
shí zāi yǒu tōng sāi   dào suí biàn qiān yuàn jiāng diào gān shǒu 竿   wèi gōng zhí biān