再用韵

宋代 汪莘
接得南枝即按杯,似和霜月带将来。 自从驿使相逢后,千载无人解寄梅。
jiē nán zhī àn bēi   shì shuāng yuè dài jiāng lái  
cóng 驿 shǐ 使 xiāng féng hòu   qiān zǎi rén jiě méi