再用韵

宋代 汪莘
长恨无人共一杯,直知好友自天来。 渊明到死真成菊,和靖平生却是梅。
cháng hèn rén gòng bēi   zhí zhī hǎo yǒu tiān lái  
yuān míng dào zhēn chéng   jìng píng shēng què shì méi