再用前韵重哭德久贤使君

宋代 张元干
风撼棠梨对殡宫,中郎谈笑孰形容。 不居上界神仙府,当在补陀孤绝峰。 至论每符磁石铁,长生空问茯苓松。 九原可作还知否,底处返魂香最深。
fēng hàn táng duì bìn gōng   zhōng láng tán xiào shú xíng róng  
shàng jiè shén xiān   dāng zài tuó jué fēng  
zhì lùn měi shí tiě   cháng shēng kōng wèn líng sōng  
jiǔ yuán zuò hái zhī fǒu   chǔ fǎn hún xiāng zuì shēn