再用前韵咏子舟所作竹

宋代 黄庭坚
森萷一山竹,壮士十三辈。 自干云天去,草芥肯下逮。 虚心听造物,颠沛风云会。 荣枯偶同时,终不相弃背。 谁云湖州没,笔力今尚在。 阿筌虽墨妙,好以桃李配。 国工裁主意,冷淡恐不爱。 子舟落心画,荣观不在外。 耆年道机熟,增胜当倍倍。 祖述今百家,小纸弄姿态。 虽云出湖州,卷置懒开对。 非公笔如椽,孰能为之大。
sēn xiāo shān zhú   zhuàng shì shí sān bèi
gān yún tiān   cǎo jiè kěn xià dǎi
xīn tīng zào   diān pèi fēng yún huì
róng ǒu tóng shí   zhōng xiāng bèi
shuí yún zhōu méi   jīn shàng zài
ā quán suī miào   hǎo táo pèi
guó gōng cái zhǔ yi   lěng dàn kǒng ài
zi zhōu luò xīn huà   róng guān zài wài
nián dào shú   zēng shèng dāng bèi bèi
shù jīn bǎi jiā   xiǎo zhǐ nòng 姿 tài
suī yún chū zhōu   juǎn zhì lǎn kāi duì
fēi gōng chuán   shú néng wéi zhī