再用前韵戏传道

宋代 韩元吉
空谷天寒翠袖遮,无人曾见玉钗斜。 诗成落日千寻竹,歌就残阳万点鸦。 妆额浅深知内样,舞衣裁翦胜京华。 自怜已作高唐梦,须信饥肠眼易花。
kōng tiān hán cuì xiù zhē   rén céng jiàn chāi xié  
shī chéng luò qiān xún zhú   jiù cán yáng wàn diǎn  
zhuāng é qiǎn shēn zhī nèi yàng   cái jiǎn shèng jīng huá  
lián zuò gāo táng mèng   xìn cháng yǎn huā