再用前韵颂菊

明代 刘基
天遣幽花驻独阳,移根应自白云乡。酿成甘谷千年液,满泛瑶台百宝觞。 人老容颜犹可返,戚寒霜雪复何伤。得时无用空妖冶,愧死姚家宫样黄。
tiān qiǎn yōu huā zhù yáng   gēn yīng bái yún xiāng niàng chéng gān qiān nián   mǎn fàn yáo tái bǎi bǎo shāng
rén lǎo róng yán yóu fǎn   hán shuāng xuě shāng de shí yòng kōng yāo   kuì yáo jiā gōng yàng huáng