再用前韵四首 其三

宋代 孙觌
亹亹交情青眼见,纷纷穷路白头新。地偏壤断门无辙,衣敝囊空甑有尘。 但见荒村连虎穴,那知曳水暴龙鳞。谁人手挽天河去,一洗郊原浩荡春。
wěi wěi jiāo qing qīng yǎn jiàn   fēn fēn qióng bái tóu xīn piān rǎng duàn mén zhé   náng kōng zèng yǒu chén
dàn jiàn huāng cūn lián xué   zhī shuǐ bào lóng lín shuí rén shǒu wǎn tiān   jiāo yuán hào dàng chūn