再用前韵述怀并简诸友

宋代 王十朋
太白徉狂喜杯酒,元龙豪气耻求亩。挥毫烂吐风月篇,济世高谈霸王口。 古人可作谁与归,白也吾师登可友。万言窗下杯水冷,百尺楼头鼻声吼。 丈夫未遇聊尔耳,肯向权门思炙手。净扫一室安吾贫,昼阅诗书夜星斗。 休论生天与作佛,灵运甘居丈人后。吾侪慎分慕富贵,鸣鼓定须攻冉有。 但愿相从文字乐,交情合向穷中厚。倚看前席坐间人,平步登瀛参二九。
tài bái yáng kuáng bēi jiǔ   yuán lóng háo chǐ qiú huī háo làn fēng yuè piān   shì gāo tán wáng kǒu    
rén zuò shuí guī   bái shī dēng yǒu wàn yán chuāng xià bēi shuǐ lěng bǎi   chǐ lóu tóu shēng hǒu    
zhàng wèi liáo ěr ěr   kěn xiàng quán mén zhì shǒu jìng sǎo shì ān pín zhòu   yuè shī shū xīng dǒu    
xiū lùn shēng tiān zuò   líng yùn gān zhàng rén hòu chái shèn fēn guì míng   dìng gōng rǎn yǒu    
dàn yuàn xiāng cóng wén   jiāo qing xiàng qióng zhōng hòu kàn qián zuò jiān rén píng   dēng yíng cān èr jiǔ