再用前韵 其一

宋代 赵鼎
万里高空卷素霓,徘徊几点暮鸦飞。波平洛浦棹歌远,风袅宫楼香雾霏。 猿鹤山中应怨别,莼鲈秋后合思归。此间自有江淹赋,不用桓伊恨落晖。
wàn gāo kōng juǎn   pái huái diǎn fēi píng luò zhào yuǎn fēng   niǎo gōng lóu xiāng fēi    
yuán shān zhōng yīng yuàn bié   chún qiū hòu guī jiān yǒu jiāng yān   yòng huán hèn luò huī