再用前韵 其二

宋代 赵鼎
一枝枝自寄深林,何得翻然著意深。塞上亦知无马失,江边谁问有舟沉。 烦君烂漫千钟酒,慰我登临一寸心。醉后狂歌歌更切,未应愁减越人吟。
zhī zhī shēn lín   de fān rán zhù shēn sāi shàng zhī shī jiāng   biān shuí wèn yǒu zhōu chén    
fán jūn làn màn qiān zhōng jiǔ   wèi dēng lín cùn xīn zuì hòu kuáng gèng qiè wèi   yìng chóu jiǎn yuè rén yín