再用前韵哭德久

宋代 张元干
女无美恶妬深宫,盛德如公果不容。 何遽盖棺临禹穴,未应藏骨在秦峰。 论文平日樽中酒,挂剑它年冢上松。 点检交亲只解少,存亡悲感老情浓。
měi è shēn gōng   shèng gōng guǒ róng
gài guān lín xué   wèi yìng cáng zài qín fēng
lùn wén píng zūn zhōng jiǔ   guà jiàn nián zhǒng shàng sōng
diǎn jiǎn jiāo qīn zhǐ jiě shǎo   cún wáng bēi gǎn lǎo qíng nóng