再用前韵

宋代 曾惇
举觞东望玉霄峰,万顷云涛雪塞空。 拥鼻自应多好句,褰裳便欲御长风。 际天江草如许碧,隔水山桃无限红。 李侯长句有家法,惊倒江楼一秃翁。
shāng dōng wàng xiāo fēng   wàn qǐng yún tāo xuě sāi kōng
yōng yīng duō hǎo   qiān cháng biàn 便 cháng fēng
tiān jiāng cǎo   shuǐ shān táo xiàn hóng
hóu cháng yǒu jiā   jīng dǎo jiāng lóu wēng