再用前韵

明代 刘基
虞渊谽谺纳归日,金枢吐月相承出。 初离积水看若飞,稍映微云盻犹眣。 是时蓐收肇视政,莎鸡振羽鸣蜩卒。 姮娥靓妆觐玉帝,砍轲中途婴祸疾。 旅人苦热爱清凉,快睹光辉满蓬筚。 愿开宝鉴照覆盆,岂拟瘴尘昏点漆。 隋珠惭固重革柜,和璧嗟蒙韎韦靴。 吴罡树折不自谋,纤阿马弱无人叱。 三足蟾惊入坎洼,八窍兔走罹罝毕。 围灰破晕谩传方,屑玉补凹空著术。 雷公骇惧罢灵鼓,湘女幽忧舍鸣瑟。 故老谓是虾蟆精,潜伏奸妖营口实。 羲和尸位罔闻知,可以人而不如鹬。 往岁威弧弛其彀,蛇豕陆梁谁复诘。 高牙大纛拥藩垣,肠断吞声受陵轶。 江淮汹涌湖浙沸,骇骨成山连鬼锧。 万姓喁喁釜里鱼,百官蠢蠢裈中虱。 黄茅白苇弃贤良,赤绂玄裳宠狞獝。 昊穹示变盍警畏,惟德动天天自骘。 况今旱又为厉,东作西成不平秩。 安得缄辞伏阊阖,圣主如闻应驻跸。
yuān hān xiā guī   jīn shū yuè xiàng chéng chū
chū shuǐ kàn ruò fēi   shāo yìng wēi yún yóu dié
shì shí shōu zhào shì zhèng   shā zhèn míng tiáo
héng é jìng zhuāng jìn   kǎn zhōng yīng huò
rén ài qīng liáng   kuài guāng huī mǎn péng
yuàn kāi bǎo jiàn zhào pén   zhàng chén hūn diǎn
suí zhū cán zhòng guì   jiē méng mèi wéi xuē
gāng shù zhé móu   xiān ā ruò rén chì
sān chán jīng kǎn   qiào zǒu
wéi huī yūn mán chuán fāng   xiè āo kōng zhù shù
léi gōng hài líng   xiāng yōu yōu shě míng
lǎo wèi shì jīng   qián jiān yāo yíng kǒu shí
shī wèi wǎng wén zhī   rén ér
wǎng suì wēi chí gòu   shé shǐ liáng shuí
gāo dào yōng fān yuán   cháng duàn tūn shēng shòu líng
jiāng huái xiōng yǒng zhè fèi   hài chéng shān lián guǐ zhì
wàn xìng yóng yóng   bǎi guān chǔn chǔn kūn zhōng shī
huáng máo bái wěi xián liáng   chì xuán cháng chǒng níng
hào qióng shì biàn jǐng wèi   wéi dòng tiān tiān zhì
kuàng jīn hàn yòu wèi   dōng zuò 西 chéng píng zhì
ān jiān chāng   shèng zhǔ wén yīng zhù