再用前韵

宋代 范成大
休论今昨总皆非,世味诚甘与我违。 蜀道虽如履平地,杜鹃终劝不如归。 三冬自苦坐毛颖,一梦微官陪尉飞。 夜久南枝翻倦鹊,茫茫月白众星稀。
xiū lùn jīn zuó zǒng jiē fēi   shì wèi chéng gān wéi
shǔ dào suī píng   juān zhōng quàn guī
sān dōng zuò máo yǐng   mèng wēi guān péi wèi fēi
jiǔ nán zhī fān juàn què   máng máng yuè bái zhòng xīng