再用前韵

宋代 张栻
元化首万类,圣学极几深。 有如亚圣贤,尚谨殆与淫。 浅见仅一斑,欢喜不自禁。 岂知天地全,於穆千圣心。 嗟哉我学子,进道宜骎骎。 立志务弘毅,异说毋交侵。 仁端验发见,精微试控寻。 超然见大体,皎日破重阴。 重新邹鲁传,挽回韶濩音。 当年不自勉,与物终堙沉。 神龙倏变化,岂复顾泥涔。 有来南山友,更唱共迭吟。 群材欲封殖,杞梓看成林。 殷勤劝学子,逆耳成良箴。
yuán huà shǒu wàn lèi   shèng xué shēn  
yǒu shèng xián   shàng jǐn dài yín  
qiǎn jiàn jǐn bān   huān jīn  
zhī tiān quán   qiān shèng xīn  
jiē zāi xué   jìn dào qīn qīn  
zhì hóng   shuō jiāo qīn  
rén duān yàn jiàn   jīng wēi shì kòng xún  
chāo rán jiàn   jiǎo zhòng yīn  
chóng xīn zōu chuán   wǎn huí sháo yīn  
dāng nián miǎn   zhōng yīn chén  
shén lóng shū biàn huà   cén  
yǒu lái nán shān yǒu   gèng chàng gòng dié yín  
qún cái fēng zhí   kàn chéng lín  
yīn qín quàn xué   ěr chéng liáng zhēn