再用前韵

宋代 谢逸
我家端无一囊钱,肮脏赵生门可倚。黄绶丛中识君面,眼前如见曲阜履。 兴来曳杖叩斋扉,清坐焚香淡如水。有时造语出瑰奇,要令墨客皆风靡。 仰观乔木俯流泉,因念吾生行已矣。台若君才万夫特,风仪秀整秋山嶷。 行看待诏金马门,安得嗒然长隐几。功名他日似留侯,岂与风流京兆比。 昨朝篇末画眉句,始悟前言戏之耳。不如共访弥天释,真成四海习凿齿。
jiā duān náng qián   āng zāng zhào shēng mén huáng shòu cóng zhōng shí jūn miàn yǎn   qián jiàn    
xīng lái zhàng kòu zhāi fēi   qīng zuò fén xiāng dàn shuǐ yǒu shí zào chū guī yào   lìng jiē fēng    
yǎng guān qiáo liú quán   yīn niàn shēng xíng tái ruò jūn cái wàn fēng   xiù zhěng qiū shān    
xíng kàn dài zhào jīn mén   ān rán zhǎng yìn gōng míng shì liú hòu   fēng liú jīng zhào    
zuó cháo piān huà méi   shǐ qián yán zhī ěr gòng fǎng 访 tiān shì zhēn   chéng hǎi záo chǐ   齿